Cửa sổ nhỏ bị đóng lại, trên đó phản chiếu khuôn mặt âm trầm bất định của Trần Ân Trạch.
Hắn quay đầu nhìn thoáng qua các đồng đội còn đang đánh bài, hai nắm đấm bất giác siết chặt.
Chết tiệt! Tại sao không ai tin ta? Sau khi trở thành siêu phàm giả, cảm tri năng lực của hắn đã được nâng cao vượt bậc, cho nên hắn đã sớm nhận ra nguy hiểm, nhưng lại không có ai tin.
Điều này khiến Trần Ân Trạch cảm thấy vô cùng mỉa mai.




